Những tán cây mộng tưởng đằng kia chợt làm rung động những ký ức xa xôi của nó về một cậu bé tên Mon. Chừng vài năm trước, nó cũng từng ngồi ở đó, nhìn Mon nằm lọt thỏm trên chiếc ghế xofa rộng thênh thang cùng chiếc mũ sneaker tinh nghịch. Nó chỉ ngồi một góc, đôi lúc lại đảo mắt về phía cậu và cả những tán cây xanh ngắt đung đưa trong ánh đèn neon đủ màu, rồi chợt nghĩ, muôn vàn tinh tú trên kia, dù có thật lung linh cũng đâu thể thu hút Mon bằng mấy cục sáng tròn trịa treo lủng lẳng trên tán cây mộng tưởng. Nghĩ vậy mà tự nó lại không biết rằng, buổi tối hôm ấy, chính nó cũng đã quên mất những ngôi sao, quên cả những ánh đèn neon ở đó, chỉ để say mê cả một thế giới không ngừng chuyển động trong đôi mắt tròn xoe của một kẻ mơ đang nằm mộng ngay dưới bầu trời. Đấy là lần đầu tiên nó bắt gặp Mon – người mà sau này đã đồng hành cùng nó trên hàng trăm hành trình lớn nhỏ của cuộc đời chỉ để trả lời cho câu hỏi duy nhất mà nó luôn thắc mắc,…

“Rút cục, rồi ai sẽ là người cùng nó đi hết thế gian?”

……

Written by ocsengio

Life is beautiful by it own way <3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s