Nơi bình yên nhất không phải là nơi lặng lẽ nhất, nơi êm dịu nhất…mà là nơi người ta cảm thấy mình đang thuộc về !

Lớn có muốn ra đất liền học không ?
– Nhóc: Con không !
Hỏi sao không ?
– Nhóc: Ba nói ra hết đất liền thì ai ở nhà đón khách ?
Nói rồi hai chú cháu lên xe. Gió biển rì rào xượt qua từng con dốc, xa xa là đường bờ biển dài miên man, vô tận. Nó lại thầm thì:
– Con dẫn chú đi Đảo Rùa nhé ?
Cứ thế tôi đi theo thằng nhóc, len vào khắp các ngóc ngách của Đảo. Công dẫn đường chỉ có quả dừa và kiểu ảnh kỷ niệm… hai chú cháu vẫn cười tươi trong cái nắng chói chang của buổi trưa hè miền biển…

Những người dân miền biển, họ sống dựa vào biển, chết đi cũng chỉ muốn được về với biển mà thôi. Tình yêu sinh ra nơi sóng và gió hoà quện vào nhau lại trở nên mãnh liệt và bền vững đến thế.
Đứng trước biển, nhìn họ bình yên tôi lại muốn trở về nhà…

(Phan Thiết – Mũi Né – Bình Ba – Phú Quốc)

Written by ocsengio

Life is beautiful by it own way <3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s